Thơ của TRẦN LÂM BÌNH
Giếng làng
Giếng làng có tự bao giờ
Nước trong tận đáy mây lờ lững trôi
Cây đa ôm chiếc bình vôi
Giếng làng giữa đất giữa trời bình yên.
Giếng làng như nước giếng Tiên
Chum sành, vại gốm... nỗi niềm đầy vơi
Em đi gánh nước cùng tôi
Giếng làng lúng liếng nụ cười trao duyên.
Đánh giặc ở mãi Tây Nguyên
Mười năm ròng vẫn không quên giếng làng
Nhớ soi giếng nước cùng nàng
Nhớ lời hò hẹn ngổn ngang tơ lòng.
Giếng làng ai lọc mà trong
Nghiêng nghiêng bậc giếng ngồi hong tóc dài
Xôn xao mỗi buổi ban mai
Quang thùng kĩu kịt trên vai... Giếng làng.

Ngày hè Ảnh DƯƠNG DUY KHANG
(Nguồn: TC VNNB số 313 - 12/2025)