Thứ bảy, 02/03/2024

Nhà thơ Nông Thị Ngọc Hòa với hai bài thơ viết về Ninh Bình

Thứ ba, 21/03/2023

Nỗi oan để ngỏ

Nét ngọc còn in từng thớ đá
Mắt buồn ăm ắp những ưu tư
Gác tía cung vàng bao ấm lạnh
Phai bạc sơn son tự bao giờ

Tình dẫu thẳng ngay ai thấu hiểu
Hoàng bào trao gửi đấng minh quân
Con dại, cái mang - âu số phận
Biết có bao nhiêu kẻ trung thần

Bia miệng thế gian không ai muốn
Xã tắc sơn hà đặt lên trên
Dẫu biết tiếng oan mà nặng gánh
Cũng đành cam chịu nỗi niềm riêng

Buông rèm nhiếp chính hai triều đại
Công thì chàng lĩnh, tội nàng mang
Cố đô lưu giữ pho tình sử
Chép lên thiên cổ vạn vạn hàng

Nỗi lòng Dương Thái Hậu       Tranh khắc gỗ của PHÚ VĂN

 

Bâng khuâng huyền thoại

Vào Tam Cốc ta cúi đầu dưới đá
Qua cống Rồng rạp xuống trước mênh mông
Nước trong quá soi thấy mình dưới đáy
Rong rêu dài cứ muốn với lên không

Từng giọt nhỏ tí tách từ thạch nhũ
Ta ngẩng đầu hé miệng đón hạt rơi
Lá thuyền mỏng rướn mình nâng nhịp thở
Sông Ngô Đồng chẳng rõ ngược hay xuôi

Mây Ngọc Nữ mải chơi sà xuống thấp
Ai đánh rơi núi biếc chẳng dám về
Trời xanh thế làm sao cầm lòng được
Sen chợt hồng e ấp đến nhường kia

Ta mê trong truyền thuyết và huyền thoại
Vục lòng tay đón gió rửa mặt mình
Nghe lành lạnh tiếng gươm đao một thuở
Nghe cánh đồng cừa cựa giấc hồi sinh.

Chiều Tam Cốc             Ảnh của TUẤN PHƯƠNG

(Nguồn: TC VNNB 278-3/2023)

Bài viết khác