Thứ bảy, 02/03/2024

Tình Nộn Khê

Thứ năm, 02/03/2023

Thơ của ĐINH NGỌC LÂM

(Kính tặng làng Nộn Khê cùng Chi hội VHNT Yên Mô nhân hội Báo bản và Ngày thơ Việt Nam)

Đường vào vỉa gạch thâm nâu

Từng hàng thẳng tắp bổ cau nhẵn lỳ

Nâng niu từng bước chân đi

Hồn xưa còn mãi khắc ghi tên làng

 

Nộn Khê nay đã khang trang

Mà sao “Thơ” cứ mơ màng xa xưa

Tóc người lấm tấm hạt mưa

Xuân Báo bản(*) tựa trong mơ hiện về

 

Xa quê đau đáu nhớ quê

Tình người nồng thắm đậm lề nếp quê

Mưa xuân ngọt lịm triền đê

Điệu chèo đồng ruộng gái quê mượt mà

 

Ngày xuân mở hội thi ca

“Lá vườn, cây của nhà ta đấy mà...”

Nụ cười viễn xứ, bôn ba

Vần thơ da diết vẫn là tiếng xưa

 

Người dâng ẩm thực vào thơ

Người gợi nhớ tiếng thoi đưa thuở nào

Người mê yếm thắm má đào

Người mang cảnh sắc đặt vào hội xuân...

 

Tôi về “Báo bản” một lần

Đã thương, đã nhớ, đã gần, đã quen

Tình người, tình đất lên men

Phải lòng... nâng bút họa lên mấy vần!

02/2/2023 (12 tháng Giêng năm Quý Mão)

Chú thích: “Báo bản” là Hội báo ân đối với quê hương bản quán - nguồn cội

(Nguồn: TC VNNB 278-3/2023)

Bài viết khác