Thứ ba, 18/08/2026

NƠI TÌNH YÊU Ở LẠI

Thứ ba, 16/06/2026

Truyện ngắn của NGUYỄN ĐỨC HÒE

Khi được giao nhiệm vụ quan sát trận địa trong cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, Lan hiểu rằng; Chiến tranh biết bao gian truân. Có được chiến thắng thì sự hy sinh mất mát cũng không phải là ít.

 Những ngày tháng ác liệt ấy Quảng Trị như một chảo lửa khổng lồ. Địch huy động xe tăng, xe thiết giáp, xe phun lửa yểm trợ cho lính dù, lính thủy đánh bộ, lính biệt động phản công lại những đợt tấn công của quân ta. Hôm ấy, khoảng mười giờ sáng. ở vị trí quan sát Lan thấy rõ hàng chục chiếc trực thăng đáp xuống một bãi trống vừa bị cày xới. Lính Mỹ da trắng, da màu được điều động đến thay thế vào tụi lính bị thương vong, chui ra từ bụng máy bay, lặc lè với đủ loại binh khí, đạn dược, dụng cụ chiến đấu cá nhân. Trong tay mỗi đứa lăm lăm khẩu súng M14 hay khẩu ca bin hoặc khệ nệ với khẩu súng cối, súng máy M60.   

Giữa lằn ranh sinh tử này, đôi mắt Lan căng ra, chăm chú nhìn đám lính Mỹ, tay cô không rời khẩu AK đã mở chốt an toàn.

Từ phía bãi trống, một lính Mỹ có dáng người cao to, mặt sắt lại như miếng sành già lửa, nom dằn dữ tựa ma quỷ hiện hình bỗng chới với rồi đổ ập xuống nền cỏ đầy đất đá. Một phát súng bắn tỉa đã hạ gục hắn. Sự việc diễn ra trong chớp mắt. Cả đám lính Mỹ kia ngơ ngác, bàng hoàng.

Dù ở hơi xa nhưng Lan vẫn nghe thấy một gã buông lời chửi đổng bằng một tràng tiếng Mỹ gốc Anh: “ What the hell”. (Cái quái gì vậy) Có đứa chĩa súng xả cả băng đạn về phía tiếng nổ mà không dấu nổi vẻ sợ hãi, bất lực.

Mới đây có một đại đội “sinh viên” từ miền Bắc vào bổ sung cho mặt trận. Họ là những sinh viên năm thứ nhất, thứ hai các trường đại học Sư phạm, Mỏ địa chất, Nông nghiệp, Thương mại, Bách khoa... được tổng động viên vào quân đội. Trang phục, trang bị, tất cả đều mới. Đặc biệt là những gương mặt hồn nhiên, những ánh mắt trong sáng, lấp lánh vẻ thông minh, ngay thật, đậm chất mơ mộng và hoài bão.

Lan dẫn đường cho đại đội “sinh viên” ấy từ Nam sông Bến Hải đến điểm tập kết ở ngoại ô Thành Cổ. Mới tiếp xúc nhưng Lan cảm nhận được những người lính sinh viên thật thân thiện, gần gũi. Qua lời ăn tiếng nói nhẹ nhàng, hài hước, và những cử chỉ quan tâm tới nhau của họ đã để lại trong Lan những ấn tượng đặc biệt. Lan quý mến họ, dành cho họ sự quan tâm, giúp đỡ cao nhất. Những khuôn mặt ấy nhanh chóng trở lên thân thuộc với cô, nhất là Hùng. Một lần, trong khoảnh khắc ngưng tiếng súng ít ỏi, ngắm nhìn khuôn mặt khá điển trai, có cái miệng cười rất duyên của Hùng, Lan bắt chuyện:

Minh họa: BÙI LIÊM

- Anh Hùng là sinh viên trường nào?

- À…mình năm hai khoa Sử trường Đại học Sư phạm Hà Nội.

- Anh Hùng quê đâu ạ?

- À…mình…- Hùng bỏ lửng câu trả lời ngước nhìn Lan. Một cảm giác kỳ lạ đến nhanh trong anh. Trời ơi, Hùng thốt thầm, có phải Lan đến giữa vùng bom đạn ác liệt này để làm tăng thêm vẻ đẹp kiều diễm của các cô gái miền Cửu Long giang bao la. Cô mặc bộ quân phục màu xanh ô liu. Chiếc mũ vải buông sau mái tóc đen, dài. Quai súng AK vắt qua bờ vai tròn lẳn, khăn rằn vắt qua cổ. Tay hướng nòng súng về trước. Hình ảnh đẹp như một bức tranh khiến Hùng không thể kiềm chế, anh bỏ dở câu trả lời, thay đó là những tiếng thì thầm:

- Em vận áo bà ba. Khăn rằn vắt cổ nhiều chàng phải mê.

  Lan nguýt một cái sắc lẹm tưởng nghiêng cả thành cổ:

- Thế anh Hùng có… mê không?

- À… À…không mê…chỉ “mẩn” thôi.

Rồi hai người nhìn vào mắt nhau cười khúc khích. Trong khoảnh khắc còn vương mùi khói lửa nhưng dường như họ cũng nhận ra hoặc mơ hồ nhận ra rằng; họ sinh ra là để của nhau và cho nhau.

                                                            ***

 Đó là một đêm không một sợi gió. Không khí oi nồng cộng với cái nóng của bom đạn làm trời đất ở đây như trong một cái lò nung khiến người và vật đều như muốn nẫu ra. Trời đã khuya lắm mà không sao ngủ được, Lan mang võng ra một bãi trống mắc vào hai gốc cây bị cháy xém, nằm trên võng tắm khô. Hai tay kỳ cọ bờ vai tròn lẳn rồi luồn xuống lồng ngực xoa đi xoa lại, miệng hát khe khẽ…

Hùng cũng không ngủ được, tình cờ ra đó bắt gặp cảnh này. Trận địa im ắng. Pháo sáng của địch ngoài kia lại sáng thêm. Hình hài người thiếu nữ đang tắm khô trên võng làm trong Hùng nhói lên nỗi thương cảm và xót xa. Giá như đây không là chiến trường, giá như không phải là chiến tranh… Lan đã buông mình trong dòng sông Thạch Hãn mát mẻ trong vắt ánh trăng. Người con gái xinh đẹp hiền dịu là Lan xứng đáng được thụ hưởng niềm vui thỏa đáng ấy.

Một ý nghĩ vụt đến. Không phải là dục vọng mà là một mệnh lệnh của con tim đang khát khao tình yêu…tuy nhiên Hùng cũng lưỡng lự giây lát, mới mạnh dạn chạy đến bên cánh võng. Cũng lưỡng lự thêm giây lát nữa, Hùng quỳ xuống, trước sự bất ngờ đến thảng thốt của Lan, anh vòng tay ôm lấy cô:

- Anh là Hùng đây… Anh yêu em!

Bị bất ngờ, thoạt đầu Lan định kêu lên hoặc dùng sức lực đẩy người vừa ôm mình, song nhận ra đấy là Hùng… Thực tình trong lòng Lan,  Hùng đã lấp lánh như ngôi sao mai từ những ngày đầu gặp gỡ rồi. Lan không kháng cự, cô còn chủ động vòng tay lên ôm lấy đầu Hùng. Trong đầu Lan vang vang những câu nói như ở nơi nào xa xôi lắm dội về … Chiến tranh… Đời lính chẳng biết còn mất ra sao… Một giây phút được yêu trong khói lửa cũng là hạnh phúc tột cùng…

Ý nghĩ ấy khiến Lan không cự tuyệt, cảm thấy mình không phải là người bị xúc phạm mà ngược lại là người đang được nâng niu, trân trọng và chiều chuộng. Cô không phản đối mà đưa hai bàn tay vòng qua lưng Hùng ghì xuống…Ghì xuống… Những nụ hôn nồng nàn, cháy bỏng được cả Hùng và Lan trao nhau say đắm.

Hương vị ngọt ngào của tình yêu đã khúc xạ vào ký ức của họ trong suốt thời gian bên nhau cho đến hôm bàn giao “đại đội” sinh viên cho ban chỉ huy mặt trận. Lúc chia tay, Lan đưa cho Hùng một gói giấy nhỏ. Còn Hùng trao cho Lan dòng địa chỉ của mình, rành rọt:

- Tạm biệt em nhé! Hẹn gặp lại.

Lan nhìn Hùng, cắn chặt vành môi. Không ghìm được lòng, bật khóc. Cô muốn ôm choàng lấy anh mà hai tay vẫn thõng xuống, bất động. Rồi khẽ gật đầu, cử chỉ ấy còn mạnh hơn bất kỳ lời hứa nào. Từ đây xem như hai người đã là của nhau. Phải duyên, phải số nó thế đấy.

Sau đó Lan được lệnh quay ra tiếp nhận, dẫn đường cho một đơn vị đặc công. Lan đi dưới trăng mười sáu. Trăng treo phả thứ ánh sáng vàng trong suốt lên mọi vật mà nó rọi tới.

Nhịp sống vùng thời chiến chuyển động khẩn trương. Những con đường ra trận càng về đêm càng trở nên hối hả. Trên trời, máy bay địch vẫn thả pháo sáng, bắn rốc két xuống nơi nghi có Việt cộng. Xa xa phía Thành Cổ chốc lại rộ lên tiếng súng máy, tiếng súng cối ủng oàng.

Qua sông Thạch Hãn, dưới những lùm cây um tùm, kín đáo, Lan trút quần áo khỏi người rồi khẽ khàng trườn mình xuống dòng nước, khẽ khàng vùng vẫy, kì cọ. Lan nhìn qua khe lá, những đốm sáng của trăng, nước ánh lên màu bạc, êm đềm, giây phút bình yên hiếm hoi. Lan nhận ra vẻ đẹp của dòng sông Thạch Hãn quê cô. Lan vẫn bảo tính tình của dòng sông giống như tính tình của cô. Sông lặng lờ trôi, hiền lành và dịu dàng. Khi sông chảy trôi, nó thẳng thắn thể hiện khát vọng bản năng muốn nhấn chìm tất cả bọt bèo làm vẩn đục .

Nhìn xuống, Lan thấy da thịt mình qua lăng kính của trăng và nước. Một cơ thể căng tràn sức sống với làn da trắng hồng, mịn màng và nhạy cảm. Trăng và nước cùng lúc mơn trớn cơ thể cô, một cảm giác đê mê vụt dâng. Lan nhắm mắt, hình ảnh Hùng ùa về. Má áp má, môi áp môi và tiếng anh thì thầm gọi tên cô. Một con cá trườn qua bụng, bất giác Lan như thấy có da thịt của Hùng bên da thịt cô. Những ngón tay, những nụ hôn làm nên những cảm giác đê mê rất lạ. Những giây phút ấy của hai người - chỉ có trăng, nước và những mắt lá chứng giám cho sự đắm đuối, da diết của họ.

Vẻ đẹp thanh bình ấy chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc. Quảng Trị lại gầm lên bởi súng đạn. Gần trưa, những chiếc xe tăng của bọn Mỹ lại xuất hiện, gầm rú tiến về phía Thành Cổ mang theo những vệt bụi cát mù mịt. Bộ đội độn thổ từ trong lòng cát và những quả đạn chống tăng vun vút bay đi. Những viên đạn pháo từ xe tăng bắn lại. Những tiếng nổ dữ dội, những quầng lửa bùng cháy. Không khí và cát như bị nung lên, nở ra. Cuộc đụng độ giữa hai bên diễn ra mỗi lúc một quyết liệt. Tốp xe tăng ở hướng trái đang hùng hổ lao lên, bị hoả lực của đối phương chặn lại. Một chiếc đột ngột bẻ lái lao về phía đội du kích có tên “con Rùa vàng vùng cát”. Nó tăng tốc, tiếng xích sắt rít lên như muốn nghiền nát những o du kích mảnh mai phía trước.

Lan căng mắt theo dõi. Trước mắt cô đấy không chỉ là cái thân xác xe tăng to kềnh càng bằng sắt mà là những lính Mỹ bằng da, bằng thịt. Đứa thì: “Damn it!” ( Chết tiệt!), đứa thì: “ Fuck!” (Mẹ kiếp!)… đang xì xồ văng tục, chửi thề, lăm lăm chuẩn bị siết cò, nhả đạn vào cô và đồng đội. Chúng làm sống lại trong Lan hình ảnh về người bạn gái nõn nà với mái tóc đen dày xổ tung trên nền cát. Đôi mắt trừng trừng mở. Một vệt máu loang từ phía dưới bụng, chảy xuống đùi non, thấm vào cát. Những đầu lọc thuốc lá, những chai rượu nhỏ, dẹt mà quân tiếp vụ Mỹ cấp phát cho lính của họ vất bừa bãi, ngổn ngang quanh xác cô gái.

Lan giật mình bừng tỉnh. Những tay súng của bộ đội, dời vị trí, truy cản những chiếc xe tăng địch đang tháo chạy vang lên. Phía sau nó là một cái gì đó bị cày xới. Thế rồi trận đánh tạm lắng xuống. Khoảnh khắc thanh bình chợt ùa về, trong nháy mắt rồi lại tan nhanh. Và tiếng xe tăng gầm rú, tiếng súng chát chúa lại vang lên, lan nhanh, lấp đầy vùng cát, không theo một quy luật nào. Và hậu quả của chiến tranh lại hiện ra. Nhìn đồng đội chết, bị thương được đưa về tuyến sau, Lan nhận ra nhiều gương mặt ở đại đội “sinh viên” vốn thân thuộc, gắn bó với cô. Lan quay đi, lặng lẽ, không kìm được xúc động, cô đã khóc và nghĩ tới Hùng, người yêu của mình.

Lần trong đổ nát, Lan tìm kiếm Hùng. Bên xác chiếc xe tăng, một lính Mỹ da màu bị vùi nửa thân trong đống gạch đá. Một chân gãy nát, máu thấm vào đất đã khô, tiếng kêu rên đứt quãng. Nhìn gã, Lan nghĩ, chính gã đã bắn giết đồng đội cô như bắn vào da thịt của mình. Xốc lại súng, xoay người Lan bước đi mà như không thể. Ngồi xuống bên, Lan nghe rõ tiếng gã thở yếu dần. Đôi mắt nhắm, có lẽ gã đang nghĩ về người mẹ của mình ở nơi rất xa và không hy vọng gặp lại nữa. Lan quyết định đào bới và cô kiên nhẫn đào bới. Mỗi lớp gạch đá được bóc đi, hơi thở của gã trở nên đều hơn, mạnh lên. Đồng đội Lan kịp đến giúp cô đưa người lính Mỹ về nơi sơ cứu.

Lan tiếp tục vào sâu tìm kiếm. Giữa hai bức tường nham nhở, đứng trơ trọi, cao đến đầu gối, ai đó đang thoi thóp thở. Tiến lại gần, Lan nhận ra Hùng. Lan đứng đó lặng đi hồi lâu rồi nấc lên và sụp xuống bên anh. Lan khóc. Nước mắt thành dòng chảy xuống đôi môi khô khát, nứt nẻ của cô. Miệng Hùng mấp máy đón nhận từng giọt nước mắt. Trên nét mặt, trong khoé mắt Lan hiện lên vẻ đau đớn không gì so sánh được. Lan ghì đầu Hùng vào ngực mình. Bất chợt Lan bật tung các khuy áo, cô ghì chặt mặt anh vào bầu ngực. Lan hi vọng, bầu ngực nóng hổi và khát khao tình yêu sẽ làm anh hồi tỉnh. Càng hi vọng cô càng cố gồng mình lên, ôm chặt anh hơn, ấn sát miệng anh vào hai trái đào tiên trinh trắng. Cố ước ao từ trái đào tiên của mình có vài giọt sữa ứa ra chảy lên đôi môi khô héo của anh. Nhưng bất lực và cô oà khóc.

Hùng từ từ mở mắt, sức sống bản năng còn lại dồn cả vào mấy ngón tay của anh. Mấy ngón tay ấy đang chới với và đã cố hết sức mà vẫn không thể chạm được vào má, vào tóc Lan. Hùng nhìn Lan, khuôn mặt sạm khói, có những vết máu đang rỉ ra của anh lúc này trở nên sáng sủa dưới nền da ngực trắng hồng của Lan phản chiếu. Nhìn vào đôi mắt mở to của Hùng, Lan thấy gương mặt của mình ngời lên trong đó. Đôi mắt ấy muốn nói với cô nhiều điều nhưng không thể. Cô rờ lên khắp cơ thể Hùng rồi dừng nơi túi áo bên trái anh. Một vật nhỏ dẹp cộm! Lan lấy ra. Đó những sợi tóc óng mượt hôm nào cô xén buộc lại một cách rất công phu tặng anh. Lan cúi xuống, đặt môi mình lên môi Hùng. Một nụ hôn rất dài…rất dài ngay trong lòng thành cổ Quảng Trị, “Nơi tình yêu ở lại”./.

                                                                       

                                                                        N.Đ.H

(Nguồn: TC VNNB số 319 - 05/2026)

Bài viết khác