Chủ nhật, 12/07/2026

TIẾNG RU

Thứ ba, 23/06/2026

Tản văn của TRẦN BẢO YẾN NHI

Lớp 10 Văn 1 trường chuyên Lê Hồng Phong, Phường Nam Định

Chúng ta thường hay quen thuộc với những tiếng ru dành cho những đứa trẻ, vậy đã bao giờ chúng ta nghe được tiếng ru dành cho những con người đã lớn chưa? Ta đã từng bao giờ một lần thắc mắc về ý nghĩa của lời ru trong một tâm hồn đã nát chưa?

Trong cái thời đại mà mọi thứ đều đang vội vàng và nhanh chóng này, đã có những tâm hồn người đã chết khi họ vẫn sống. Em là một ví dụ cho những tâm hồn đó, và lời ru của mẹ đã cứu vớt tâm hồn em trong những đêm vũng vẫy trong tuyệt vọng .

Em - một cô gái mới chỉ tuổi 15 thôi nhưng tâm hồn em đã già cỗi lắm rồi. Trời đã ban cho em một tâm hồn nhạy cảm nhưng lại đày cho em một cuộc đời bi thương: bằng những chính những tổn thương trong quá khứ lần hiện tại luôn dồn dập, giằng xé em trong những đêm dài nơi đất khách; bằng những áp lực vô hình lớn lao đã đè ép em trong những lần mở mắt,…. Tất cả đầu như đang cố đẩy em vào hố sâu, mặc cho em có vùng vẫy thét gào. Và rồi, cô bé đó dường như đã kiệt sức đến nỗi đam mê giờ đối với em chỉ là một từ vựng hay để viết lên mỗi trang giấy .

Sau một năm, đối mặt với áp lực và tổn thương thì em đã bị chuẩn đoán là trầm cảm nặng. Em thấy mẹ em khóc, mẹ đã khóc rất nhiều trong hôm đó nhưng em lại chẳng cảm nhận được gì nữa cả. Nhìn thấy bóng hình loáng thoáng của mẹ bỗng khiến em cười. Giữa căn phòng trắng của bệnh viện, nữ bác sĩ ấy đã khóc cho một con người sống nhưng tâm đã chết và một tâm hồn đã chết bỗng nhiên mỉm cười.

Em được về nhà để nghỉ ngơi và chuẩn bị cho quá trình chữa bệnh của mình. Dưới ánh nắng của ngày hè, không khí dường như đã khác. Ngày em đi, cả nhà nhộn nhịp tiếng cười tiễn em đi học xa. Ngày em về, em vẫn cười vẫn pha trò như ngày em đi nhưng chẳng ai còn cười nổi nữa. Và trong những ngày tiếp theo, em vẫn cười nhưng mặt em không còn niềm vui như thuở ban đầu, là một nụ cười có phần méo mó. Mẹ em đã nhận ra vì đơn giản đó là con gái của mẹ , là niềm tự hào nhất đời mẹ, là thứ mà mẹ yêu hơn chính mình. Vậy mà, nhìn em sống mà như đã chết, dù đã chứng kiến bao nhiêu cái chết thương tâm thì mẹ vẫn khóc, khóc vì thương.

Vì để chữa trị cho em, hằng đêm, mẹ thường bên em khi ngủ. Em ngủ nhanh và sâu lắm nhưng trong giấc mơ của em nào có đẹp đẽ gì đâu. Em cứ thế vẫy vùng trong cơn mơ , thơ thẩn trong cơn thức. Có những đêm dài, mẹ thức xuyên đêm chỉ để vỗ về em khỏi những cơn run rẩy vì ác mộng.

Nhưng đêm nay lại khác, em không ngủ, em cứ nằm đó đợi mẹ về như đứa trẻ thơ. Em giờ như là chính em, một đôi mắt buồn và một cơ thể co lại tựa vào giường đợi mẹ. Có lẽ đây là những phút giây hiếm hoi em được là mình - một tâm hồn đã chết. Và rồi, em dần ngủ đi. Đôi mắt nhắm nghiền như đã rời xa, như đã an bài, chịu thua và chìm vào đám bùn sâu đen tối. Gương mặt em bình yên đến lạ, như đang chìm vào một giấc ngủ sâu sau những đêm dài tắm tối , như bỏ lại thế gian… Nhưng bàng hoàng thay  bên cạnh em, một chai thuốc rỗng đang rơi…

  Và rồi tiếng xe xé toang bầu đêm, tiếng còi vang mãi trong đêm hòa cùng nước mắt thấm đâm áo em. Một đêm nữa, không ngủ! Em nằm im trong chiếc giường bệnh trắng, mẹ khóc ngồi bên. Chờ đợi và chờ đợ . Cầu mong và cầu mong. Trong phút giây kinh hoàng, chỉ mong người ở lại, chỉ mong trời đừng lấy đi niềm vui duy nhất đời mẹ. Từng giây từng phút trôi qua như cứa vào lòng mẹ.

Em mở nhẹ đôi mắt, mệt mỏi mà liếc nhìn. Đôi mắt trách móc, mệt mỏi. Em muốn đi nhưng sao lại kéo em lại. Cớ sao đời đầy đọa em, phủ nhận em như muốn xóa đi tên em trên đời này. Cớ sao đã như vậy rồi mà lúc đi còn níu em lại. Một nỗi bất lực, tuyệt vọng dâng lên trong lòng. Cho đến khi, một bóng người­ bao phủ lên đôi mắt em, trùm lấy cả bóng hình nhỏ của em.

Mẹ lặng người nhìn em, chết lặng. Rốt cuộc thứ gì đã biến “niềm vui” đời bà thành ra như này vậy. Rốt cuộc nó là cái thứ quái quỷ gì đã cướp đi niềm vui trong đôi mắt đó vậy.  Tàn nhẫn thật, mọi thứ cứ thế trôi thật nhanh, mặc kệ cả những thứ nó dẫm đạp lên đã chết dần chết mòn như thế nào. Trên đôi mắt mẹ giờ đâu chỉ có nết chân chim quen thuộc mà còn là những giọt nước đang cố kìm. Và trên đôi mắt em, đâu còn nét vui mà chỉ còn một đôi mắt buồn chẳng thể nào khóc. Mẹ ôm lấy em trong cơn tủi hờn, ôm lấy sự cô đơn buồn bã đó trong em, giữ lấy cái tâm hồn đang bên bờ vực thẳm đó. Đôi tay mẹ run rẩy mẹ vuốt lên mái tóc em, vuốt đi những ngọn tóc rối, xua đi những nỗi buồn không tên trong em. Cứ thế mẹ ôm chặt em trong lòng như hồi còn bé, đôi tay mẹ đang cố vươn ra để tìm em trong đám bùn lầy tuyệt vọng. Vừa tìm, vừa khóc: “Mẹ xin lỗi… Mẹ xin lỗi… Về  với mẹ thôi con... về thôi con… Mẹ ở đây rồi, về thôi… Mẹ nấu xong canh cải bắp xào rồi, về ăn thôi con…. Về thôi, mẹ đợi con, đừng để mẹ đợi lâu nha, mẹ mắng đó. Tiếng nấc hòa cùng tiếng vỗ về trong đêm “Hay thôi mình ngủ một giấc nha, ngủ xong là mọi chuyện sẽ hết thôi con à. Ngủ nha?”. Vậy là trong màn đêm đen đó, có một tia sáng nhỏ le lói nơi đầu giường, có một tiếng ru lặng lẽ cất lên và có một trái tim đang cố vỗ về trái tim còn lại. Như một bản nhạc buồn trong đêm, ôm lấy vỗ về người con trong cái ôm của người mẹ. Như một tia sáng nhỏ le lói soi đi bóng đêm bủa vây quanh người con gái trẻ, một sự quen thuộc ùa về trong tiềm thức. Và rồi, lồng ngực mẹ ướt đẫm nước mắt em, những tiếng nức nở rồi đến những cái khóc òa lên như một đứa trẻ,… Tất cả đều như một đứa trẻ đang ôm lấy mẹ mà khóc òa, mách rằng thế giới ngoài kia đã tàn nhẫn với nó như thế nào, nó đã cô đơn lạc lõng ra sao khi không có mẹ… Mọi thứ vỡ òa, bức tường sụp đổ, đầm lầy lộ diện, một đứa trẻ đang nằm ngủ yên giữa vùng bù . Chính sự vỡ òa, sụp đổ đó là khởi đầu cho mọi sự bóc tách sau này, là bước đầu em được trở về chính em trong những ngày đầu, trả lại em về với mẹ.

Tiếng tim ngừng đập, tiếng máy kêu vang, em về với mẹ . Em sẽ gặp lại mẹ, chẳng còn phải tưởng tượng ra hình mẹ, được ôm mẹ mà chẳng phải sợ mất nữa. Mẹ em mất trong ngày đưa em đi. Cái chết đó đã ám ảnh em trong suốt một năm trời, làm chai dần đi mất tâm hồn, khiến em dần rơi vào tuyệt vọng và bắt đầu hoang tưởng. Em đã tự tưởng tượng ra mẹ luôn ở bên. Và hồn mẹ cũng luôn thực sự ở bên, trong suốt những tháng ngày mà em đau khổ.

                                                            T.B.Y.N

(Nguồn: TC VNNB số 320 - 06/2026)

Bài viết khác