Thứ năm, 11/06/2026

NGỦ MỘT NỬA

Thứ năm, 16/04/2026

Truyện ngắn của VŨ THANH LỊCH

1. (Hít vào - Thở ra - Chín - Tám - Bảy…) Thận ru mình bằng bài tập thiền thư giãn, một bài tập thuần tuý rèn luyện thể chất và tinh thần. Bài thiền chỉ có âm thanh, do nghệ sĩ thường đọc thuyết minh phim trên truyền hình hướng dẫn. Thận nghe và luyện mỗi ngày. Giọng nghệ sĩ mềm mại và ấm áp, thấm dần vào cơ thể Thận. Thận thuộc lời hướng dẫn đến mức không cần mở loa máy mà dòng suối ngôn từ tự phát ra từ tâm tưởng mình.

(Hít vào - Thở ra - Sáu - Năm - Bốn…) Hơi thở đã vào nhịp, vận hành trơn tru như các bánh răng trong hộp máy đồng hồ. Thả lỏng toàn bộ cơ thể. Thận bắt đầu nghĩ đến chuyển động của các vi mạch từ đầu ngón tay út phải, ngón áp út, ngón giữa, đến đầu, sang các vi mạch ở nửa bên trái cơ thể. Các tế bào bắt đầu được kiểm soát. Sự kiểm soát chậm rãi và tinh tế.

Hết một vòng. Mọi chú ý của não bộ hướng đến từng tế bào. Nhịp thở hoà vào chuyển động của các vi mạch. 

Có tiếng thạch sùng chép miệng. Nó đang gọi bạn tình. Nó vừa bắt được một con muỗi, đúng ra là ăn cắp con muỗi bị vướng trên tơ nhện khi con nhện chưa kịp đu tới. Con nhện sẽ trắng tay dù mất công giăng lưới, là do nó không may mắn hay do nó chậm chạp.

(Không nghĩ đến các tiếng động xung quanh). Tiếng nghệ sĩ từ trong tiềm thức vẳng đến nhắc Thận. (Cũng đừng cố quên các tiếng động, hãy để nó trôi qua như hơi thở. Đừng rơi vào trạng thái ngủ. Hãy thức để lắng nghe và cảm nhận các phần nhỏ nhất trong cơ thể mình đang chuyển động). Đây là phần tập khó nhất với Thận cũng là phần tập cho Thận nhiều khoái cảm nhất, điều khiển bộ não của chính mình. Anh có thể cảm thấy dưới lớp da mình, các tế bào rân rân như vô số mũi kim châm tỉa, những tế bào nặng như bột kim cương bắt đầu lắng dần. Phần da thịt phía dưới lưng chìm sâu vào tấm nệm, lún qua nó, rơi xuống rất sâu dưới nó. Khi rơi đến tận cùng, anh thấy mình nhẹ bẫng, bay lơ lửng trong không trung. Đầu anh sẽ đậu ở góc nhà, quan sát cuộc tách thoát thân xác của chính mình. Cuộc tách chia rành rọt giữa nửa có trọng lượng và nửa không trọng lượng trong một chỉnh thể người. Cuộc thoát xác chủ động, tự thân. Từ hồi tập, Thận đã một lần đạt được khoái cảm đó trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, có sự hỗ trợ của nghệ sĩ qua loa máy. Tiếng nói của nghệ sĩ đã hoà trong tiềm thức Thận, nhưng anh chưa từng biết hình hài dung mạo của nghệ sĩ. Thận tự vẽ hình ảnh nghệ sĩ trong đầu mình, như một đấng bậc cao siêu đã một lần mở cho anh cánh cửa bước đến tận cùng khoái cảm thoát xác. Để rồi anh khao khát tìm lại. Con nhện tội nghiệp trên nóc nhà, hẳn là nó cũng đang khao khát tìm muỗi. Liệu nó có vừa tìm cách bắt con muỗi khác vừa oán trách thạch sùng không? Rõ ràng, con muỗi không chỉ là một con muỗi, mà là bữa ăn của nó, là năng lượng duy trì sự sống của nó, là niềm kiêu hãnh của nó khi tìm được thức ăn cho mình và bạn tình. Chưa kể, nếu con muỗi đó là thức ăn kiếm cho lũ nhện con thì còn là một trong những thứ để duy trì giống loài cho nhện. Vậy thì gã thạch sùng kia có đáng là kẻ thù của loài nhện không hay chỉ của riêng con nhện vừa giăng tơ? Nếu mình là con nhện kia mình sẽ thế nào, đối đầu với thạch sùng và có thể sẽ làm mồi luôn cho nó, tiếp tục giăng lưới bắt muỗi cho nó sẵn ăn, hay tránh đi chỗ khác, mà tránh đi đâu trên bức tường bé tí này.

2. (Hãy tập trung vào các chuyển động trong cơ thể. Nếu lỡ có bị xao nhãng, hãy bắt đầu lại từ con số chín). Tiếng nghệ sĩ vọng đến nhắc nhở. Lâu rồi Thận không dùng đến âm thanh dẫn dụ của nghệ sĩ qua loa máy. Anh không muốn làm ảnh hưởng đến người bên cạnh.

Người bên cạnh cần yên tĩnh để ngủ. Giống như anh, cần yên tĩnh để tìm khoái cảm thoát xác. Con thạch sùng không để anh yên. Tiếng ngáy nhè nhẹ của người bên cạnh không để anh yên. Thi thoảng thạch sùng chặc lưỡi, người ấy trở mình, tấm nệm động đậy, Thận bắt đầu lại từ con số Chín.

Một phần cơ thể nhấp nhổm định bay lên. Nhưng giữa những cơn thoát, còn vài đám mây đầy nước như khối ung bướu đè xuống. Tiếng cánh muỗi rơi trước khi hoá thân thành bữa tối ngon miệng của thạch sùng, tiếng nước bọt của thạch sùng nhểu ra cuốn con muỗi vào bụng. Tiếng chép miệng khoe mình đã no nê và mời gọi rủ rê bạn tình. Hẳn là trong tiếng chép miệng ấy có một ký hiệu. Ký hiệu có thể giải mã và thay thế bằng máy móc. Loại máy móc có thể giúp anh điều khiển hành vi của thạch sùng. Hơn cả thạch sùng, anh muốn điều khiển hành vi của loài người, điều khiển lũ trộm đừng bước vào cửa khi anh không có nhà, điều khiển những kẻ thủ ác khi chúng sắp sửa vung tay lên chém giết.

Hồi học phổ thông, anh đã từng đạt giải thưởng sáng tạo vì nghĩ ra ý tưởng chế tạo một cỗ máy điều khiển cánh cửa tự mở khi chủ nhân về đến nhà, nó giúp chủ nhà không phải xuống xe mở cửa, nhất là những cái xe đã được thiết lập tự động tắt máy khi gạt thả chân chống. Vậy là chủ nhân sẽ không mất công nổ máy trở lại để phi xe vào nhà, bớt tốn xăng khi khởi động lại máy, bớt thải khí dư thừa ra môi trường. Giải thưởng khiến anh xuất hiện trên truyền hình địa phương như một anh hùng trẻ tuổi, khiến họ hàng làng xóm đi đâu cũng tự hào nhận mình là người cùng làng, cùng họ với Thận. Giải thưởng còn giúp anh được tuyển thẳng vào đại học. Ở đây, anh cùng các bạn của mình biến ý tưởng ấy thành một cỗ máy điều khiển bằng tay với các mô hình có thể nhìn thấy được. Hình ảnh và tiếng nói của anh tiếp tục được truyền đi với những bước sóng rộng hơn trên các kênh truyền hình quốc gia, và có thể xa hơn nữa mà anh chưa biết hết. Anh tốt nghiệp loại giỏi, từ chối mọi mời gọi của nước ngoài để về cống hiến cho quê hương, để thực hiện khát vọng anh đã từng hẹn ước trên truyền hình tỉnh nhà trong lần lên sóng đầu tiên. Hồi ấy, quê hương anh ưu tiên tuyển thẳng tất cả sinh viên tốt nghiệp loại giỏi về công tác. Riêng Thận được chọn nơi mình sẽ lao động và cống hiến. Một nơi phù hợp với sở thích và sở trường của anh. Anh trở thành niềm tự hào của những bậc sinh thành, dưỡng dục, một cá nhân kiệt xuất trong cơ quan nơi anh chọn đến. Bao nhiêu nội lực, đam mê và nhiệt huyết bắt đầu được anh mang ra để khẳng định sự khác biệt của mình với số đông những đồng nghiệp vào cơ quan bằng cách thông thường. Anh cũng tự tin khẳng định không có quyền lực nào bền vững bằng quyền lực của tình yêu và tinh tế từ chối lời mời kén rể hấp dẫn của một cá nhân quyền lực để đi theo tiếng gọi tình yêu. Anh lập trình một kế hoạch hoàn hảo cho tương lai, và không quên mục tiêu lớn nhất đời mình là chế tạo thành công cỗ máy điều khiển bằng ý nghĩ. Đương nhiên, việc đầu tiên anh làm là tìm cách giải mã ý nghĩ và cảm xúc, nguồn năng lượng siêu nhiên của con người.

Năng lượng siêu nhiên cũng sẽ phải có nguyên lý hoạt động của nó, nhất định anh sẽ tìm ra. (Hãy để ý nghĩ của mình chạm tới từng tế bào trong cơ thể, để thấu hiểu, vuốt ve và dung dưỡng. Cố gắng để ý nghĩ truyền đi một cách tự nhiên như tín hiệu của tình yêu và nỗi đam mê) tiếng nghệ sĩ lại vọng về, nhắc nhở Thận. Anh không biết ý nghĩ mình đã đi đến phần nào trên cơ thể. Anh bắt đầu lại như một lẽ đương nhiên, không bực bội tức tối dù không hề thích thú.

3. (Hít vào - Thở ra - Chín - Tám - Bảy…) Thận lắng nghe chuyển động nơi lồng ngực, nâng lên, hạ xuống, phình lên, xẹp xuống. Cơ bụng chuyển động vận hành theo chỉ huy của bộ não. Lồng ngực chật hẹp không đủ dưỡng khí cho cơ thể vận hành, Thận hít thở sâu, nhịp đếm lại ngắt quãng. (Đừng cố quên những âm thanh xung quanh, hãy tiếp nhận nó như một phần của sự sống). Tiếng nghệ sĩ vẳng đến nhắc Thận. Nghệ sĩ giúp Thận bớt cô đơn ngay bên cạnh vợ mình những đêm mất ngủ. Nghệ sĩ giúp Thận tìm khoái cảm ngay bên cạnh cô vợ ngủ say như chết.

Vợ Thận ngủ say. Tiếng thở lực khực như sặc nước bọt, cũng có thể do các lá gió trong đường thở phối hợp với nhau không ăn ý. Hồi mới cưới, Thận không biết có những âm thanh ấy tồn tại trên đời. Anh ngủ thiếp đi sau mỗi cuộc ái ân đầm đìa men tình ái. Những ái ân tan hoà mọi tế bào của hai thực thể người.

Minh họa: BÙI LIÊM

Nàng cũng là một sinh viên xuất sắc như Thận khi ra trường. Cũng từ chối những ướm hỏi quyền quý cao sang để đến với Thận. Cũng mơ ước xây một tổ ấm đủ vững cho hai trái tim vàng. Rồi nàng làm quan chức, thời gian cho công việc càng lúc càng nhiều nhưng chưa khi nào nàng quên nấu bữa sáng cho Thận, chưa khi nào quên hôn Thận trước khi đi ngủ, chưa khi nào quên động viên, vỗ về Thận khi anh không may rơi vào bế tắc. “Việc khó mới đáng để làm, chồng vẫn nói với em vậy đấy, nhớ không”, nàng thường tựa đầu vào ngực Thận, nũng nịu mỗi khi Thận nản lòng.

Một lần nàng về nhà trong cơn say, Thận bế nàng vào nhà, chân tay nhão nhượi, mềm oặt, hơi thở chua khét. Thận làm vài động tác giải rượu cho người say rồi pha nước ấm, lau người cho nàng, mặc cho nàng bộ quần áo mỏng nàng vẫn mặc khi đi ngủ. Đó là lần đầu tiên Thận chạm vào da thịt nàng khi không có men tình. Cũng là lần đầu tiên Thận nhìn cơ thể phụ nữ như một cá thể người riêng biệt, không che đậy. Thận nghĩ đến những cơn say của mình, những lần mình về nhà trong trạng thái không biết gì và nàng cũng đã vần mình lên, một đống thịt nguội nhão nhượi, tanh hoi và lông lá bờm xơm. Rất có thể đó là lí do sau mỗi lần Thận say, nàng thường lẩn trốn ái ân. Thận thấy lợm giọng vì mùi rượu trộn lẫn mùi dịch vị dạ dày và thức ăn tiêu hoá dở thoát ra qua các lỗ chân lông. Kể cả mùi từ chính cơ thể mình. Anh bỏ dần thói quen uống rượu. Vợ anh cũng không khi nào về nhà như đống thịt nguội sặc sụa hơi men nữa. (Chúng ta không thể thay đổi ngoại cảnh nhưng có thể thay đổi chính mình, miễn là kiểm soát được sự thay đổi ấy theo hướng tích cực mà mình muốn hướng tới). Lời hướng dẫn của nghệ sĩ lại nhắc Thận, cái giọng trầm ấm như cất lên từ chính mình chứ không phải từ ngoài vẳng đến. Có thể vợ anh đã nghe và nhớ mấy chữ đó khi anh mở loa máy.

Những âm thanh khi ồ ồ khi ặc ặc khi khè khè vẫn xoáy vào màng nhĩ Thận, giá mà cái xoáy này có thể đào ra một hố thẳm để Thận rơi thân xuống, rơi một nửa cũng được, cái nửa cơ thể bên trái đã đang chìm dần vào vô thức đây, rơi nào, rơi đi, thả lỏng nào, ngón út của bàn tay trái, ngón áp út, ngón giữa… Nào. Rơi đi.

Những âm thanh gần nửa người bên trái của Thận, đang kéo chìm nửa người bên trái xuống. Thận thả lỏng tâm trí, lắng đợi xem nửa thân bên ấy sẽ chìm đến đâu, nửa bên phải có cất lên không, nếu được, cơ thể mình sẽ có cuộc thoát vượt khác hẳn cách mà các tiền bối đã đạt đến. Cảm giác trở thành người đặc biệt hẳn là rất thú vị. Khi đó những âm thanh nghệ sĩ cất lên sẽ kèm theo lời chú thích, “bài học này tôi đã được học từ bậc thầy Thận và chia sẻ với các bạn, mong muốn các bạn có được những phút giây thư giãn thật thoải mái”. Danh tiếng của mình sẽ theo nghệ sĩ truyền qua các bước sóng đến khắp nơi trên thế giới, hết thế hệ này đến thế hệ khác. Và mình sẽ bất tử.

4. (Sáu - Năm - Bốn - Hít vào - Thở ra…) Thận tiếp tục đếm, chăm chú lắng nghe chuyển động của các tế bào ở nửa thân bên trái, bồng bềnh, nóng - lạnh - chìm xuống - cất lên - chập chờn.

“Anh không lo làm cái máy triệt lông làm hồng se khít cho chị em em khỏi tốn tiền đi spa có hơn không, đằng này…”. Cô đồng nghiệp đảnh đót vừa nói vừa quẳng lên bàn anh tờ báo cáo tháng bôi đỏ dòng chữ cũ rích ở phần kết quả “tiếp tục triển khai thực hiện đề tài nghiên cứu…” và phương hướng tháng sau vẫn dòng ấy, không thừa thiếu một chữ nào. Ừ các cô thích gọt cằm nâng mũi hay làm sạch làm hồng làm mới làm khít cái gi gỉ gì gi thì mặc xác các cô, các cô muốn sửa tướng mạo cho hút tiền giữ của, muốn khâu vá cho hợp phong thuỷ mà hưởng cái sung sướng thì mặc kệ các cô, chồng các cô hưởng, bồ các cô hưởng, liên quan gì tới tôi mà tôi phải nghĩ. Nếu vòng một cô A không nâng thì trông thế nào nhỉ. Cô B không tỉa chỗ ấy thì trông làm sao. Làm hồng se khít cái ấy thì chồng cô C sẽ có cảm giác thế nào, liệu khi anh ta chui vào, vết sẹo khâu có làm vướng víu… Thận đã không chịu nổi những thì thào rúc rích của các cô ở bên kia bức vách kính dày tám milimet. Anh đã bật cửa lao sang phòng bên đúng lúc họ đang mở ra đọ nhau xem kiểu tỉa lông nào đẹp hơn ở chỗ tam giác ấy. Những mảnh váy xoè đang vén tớn lên bị thả xuống bất ngờ, tạo gió, thổi bay vài tờ giấy trên bàn. Cô này nhặt, cô kia vơ, có cô váy còn chưa rơi xuống hết, cũng cúi vơ như cố tình trêu ngươi Thận, cho Thận biết thế nào là hiệu quả của các loại máy làm đẹp có thể thu về hàng xấp tiền mỗi ngày. Tiền tiền tiền rồi đến lúc các cô sẽ thấy không cần cái máy nào động vào các cô, các cô chỉ cần nghĩ, chỉ nghĩ thôi, là tức khắc những chỗ các cô muốn đẹp sẽ được đẹp, muốn hợp phong thuỷ sẽ được hợp, muốn sướng sẽ được sướng.

Thận sắp tìm ra rồi, sắp giải mã xong những tín hiệu cơ thể người để bỏ vào phần cốt lõi nhất của cỗ máy. “Này, hay là anh cứ vẽ đại ra một ít số liệu nữa cho đủ đi rồi báo cáo cho hoàn thành nhanh còn làm cái khác, phấn đấu làm lấy vài công trình cho oách chứ anh”, cậu phó phòng trẻ tuổi bảo vậy, anh định nói gì đó nhưng nhìn nó đứng khoanh tay tì mông lên bàn máy tính của anh, quay lưng lại màn hình nơi anh đang làm việc, nên anh đành chỉ cười thôi. Mà lâu nay anh có nói chuyện với mấy người đâu. Có những ngày từ sáng đến chiều ở cơ quan anh chỉ phát âm vài lần với vài từ đơn giản: Ừ, vâng, chị ạ, anh ạ… thế thôi. Cơ miệng ít hoạt động cũng cứng dần. May là anh còn một kênh giao tiếp khác, bằng những ngón tay qua các đường truyền tín hiệu. Các đường truyền cho anh tiếp cận dữ liệu từ các camera lắp ở khắp nơi trong thành phố, hà cớ gì phải làm dối, làm dối thì bao giờ mới có kết quả thật, mà không thật thì thà chết còn hơn.

Lẽ ra anh đã đủ dữ liệu, nhưng có người muốn sử dụng kết quả ấy cho một nghiên cứu khác, người ta lấy cắp, sử dụng trước, đương nhiên thành công trước, và anh không thể khai thác lại. May là càng ngày, camera càng được lắp ở nhiều nơi, anh được cho phép khai thác, chỉ cần tuyệt đối bí mật. Anh còn một lãnh địa đặc biệt là ngôi nhà của mình. Mọi góc ngách anh đều đặt những cỗ máy, từ to đến bé, để thu thập thêm nhiều thông tin hơn từ mọi hành vi của mỗi người, chưa kể nó còn là phương tiện bảo vệ ngôi nhà anh khỏi mọi sự xâm phạm lặt vặt đời thường. Có lần vợ anh hét lên khi nửa đêm tỉnh dậy nhìn lên màn hình máy tính nơi chồng đang làm việc và thấy hình ảnh mình tắm, đi vệ sinh, thậm chí cả hình ảnh hai vợ chồng đang ân ái. Nhưng khi biết anh cần những hình ảnh ấy để phân tích dữ liệu cho công trình nghiên cứu thì nàng không sợ hãi nữa, chỉ nhắc chồng nhớ bảo mật máy tính. Sau này, vợ chồng ít ái ân hơn, nàng ít thay quần áo ở nhà, ít đi vệ sinh ở nhà và chỉ tắm qua loa trước khi đi ngủ. Đành vậy. Thận chặc lưỡi. Ở cơ quan, nàng có phòng riêng, đầy đủ thiết bị vệ sinh rồi. Nàng làm quan cơ mà. Thận bảo “vợ làm quan mà anh làm lính mãi vợ không chán à”, nàng bật lại “Em không có khả năng nghiên cứu nên phải làm quan chức. Anh là người sáng tạo, anh hãy nghĩ ra một cái gì để ai cũng phải dùng, hoặc là nửa thế giới phải dùng như cái băng vệ sinh phụ nữ ấy, nghĩa là phải tìm được thứ gì có ích cho thiên hạ, một cái đột phá càng tốt. Anh có làm quan như em hoặc hơn em cũng không ai nhớ đến khi anh nghỉ hưu, tốt số thì tên anh được ghi vào sách kỷ yếu, thứ sách in cho thật rực rỡ rồi vứt vào các xó xỉnh của thư viện, hoặc vứt đi làm rác, mà rác đang làm nghẽn thở cả đất lẫn trời rồi anh thấy không… Đấy, anh chọn đi. Làm cái gì khổ, cái gì sướng. Cái gì khó, cái gì dễ. Chọn đi…”. Vợ anh lúc nào cũng thế, chao chát, thô lạnh, nhưng có lí. Thận không cãi được. Nói cho sang mồm là Thận không muốn cãi vợ để giữ hoà khí gia đình. Với lại, đám đàn bà như cô ấy chỉ nghĩ được đến cái băng vệ sinh rồi mấy thứ máy tẩy tỉa triệt lông với gọt cằm nâng má thì cãi nhau làm gì cho bận lưỡi. Để dành đầu nghĩ cái gì đáng nghĩ hơn cơ. Cái thứ mình nghĩ ra rồi sẽ khiến đám đàn bà ấy, từ cô vợ quan chức của mình đến mấy đứa lăng xăng trong cơ quan, đến những bà bán rau những chị bán cá và cả đám đàn ông oách xì nữa, phải trầm trồ thán phục, phải thích thú sử dụng, rồi hình ảnh của mình sẽ truyền đi khắp thế giới không chỉ bằng mấy cái chảo bé tí treo đầy khắp các tỉnh dọc đất nước này, mà bằng vệ tinh vũ trụ. Mình đã mất công nghĩ cơ mà. Phải rất ra gì chứ. Nghĩ. Nghĩ hết bao nhiêu đêm rồi. Bao nhiêu thời gian và công sức đã đổ xuống mà kết quả cứ chập chà chập chờn. Quyền lực cũng thích, vinh quang cũng thích. Sướng ngay cũng muốn. Bất tử cũng muốn. Chưa nghĩ được cái hay ho mà bỏ cơ hội làm quan chức cũng tiếc. Hay là cứ phấn đấu kiếm cái ghế, vì ghế rồi cũng đến lúc phải thôi ngồi, khi ấy ta tập trung vào nghiên cứu. Không. Khi ấy ta già rồi, mà đang quen ngồi ghế đệm, liệu có còn hứng thú lăn lê ra mà nghiên cứu nữa không, chưa kể cái bả sung sướng chèn lấp hết nếp nhăn não bộ rồi, còn chỗ nào mà sáng tạo nữa. Chọn cái nào cũng tốt. Bỏ cái nào cũng tiếc. Thằng con trai của anh, đứa con gái cưng của anh, chúng nó đã dám đứng trước toàn trường và tuyên bố rằng, “em sẽ giành giải nhất kỳ thi học sinh giỏi của tỉnh, vì em là con của bố Thận, vì bố yêu chúng em và truyền cho chúng em cái gen bất bại của bố”. Có đứa nào biết bố nó đang chưa nhìn thấy thành công ở đâu không. Thận thấy nghẹt thở, mặt nóng sực lên, nước mắt sắp ứa ra. Giá hai đứa còn nhỏ, còn nằm chung với bố mẹ, anh sẽ chồm dậy mà nhìn chúng ngủ, sẽ hôn lên mắt chúng, những bản sao của anh. Anh thấy nhớ hai đứa quá, chúng nó ngủ cách anh có một bức vách mà sao anh không thể trở dậy, bước sang, nhìn chúng nó ngủ, hôn lên mắt chúng nó, vén cái tóc trên mắt con gái, kéo chân cho con trai nằm thẳng. Đã có lần anh sang phòng con vào lúc nửa đêm, chẳng may làm nó giật mình, hét lên. Vậy nên anh không muốn làm kinh động giấc ngủ của con. Giấc ngủ là sự giải thoát êm ái nhất để cơ thể trở về khởi nguyên, để bắt đầu lại một chu kỳ sinh học mới. Ngủ đi, nào, mình cũng ngủ đi. (Trong quá trình tập, nếu có lỡ rơi vào giấc ngủ, đừng cố cưỡng lại, hãy để cơ thể hoạt động theo nhu cầu tự nhiên) Tiếng nghệ sĩ lại vẳng đến. Thận thả lỏng mình, bắt đầu lại với những con số.

5. (Chín - Tám - Bảy - Hít vào - Thở ra…) Thả lỏng phần thân bên phải… Nào, hãy làm một khán giả đứng cách mình hai mét và nhìn vào cơ thể mình, một nửa nằm bất động, nửa bay như gió. Hãy bay sâu vào giấc ngủ, thật sâu, để những ý nghĩ không quấy rầy mình nữa. (Sáu - Năm - Bốn - Hít vào - Thở ra…) mình có nên trở dậy bật loa máy không, khi tự mình không thể dẫn dụ mình, thì cũng không nên bỏ qua bất kỳ một sự trợ giúp nào. Biết đâu nghệ sĩ có thể giúp mình đạt đến đỉnh cao của khoái cảm thoát xác, của sự tận hưởng thiên đường thì sao. Trở dậy và bật máy đi.

Reng reng reng… Chuông báo thức của hai đứa trẻ thét lên ở cầu thang giữa nhà, đánh thức cả nhà dậy đúng giờ để sửa soạn cho một ngày mới.

Thận rơi phịch xuống. Đầu óc choáng váng như cốc rượu vừa bị pha nước lã. Ánh sáng chiếu vào chỗ nằm những đường kẻ ngang dọc loang lổ theo khuôn song cửa và những tấm rèm. Ánh sáng còn phải theo khuôn nếu muốn chiếu đến người trong phòng. Thận thầm nhủ, vặn mình trở dậy. Thêm một đêm đã trôi qua. Anh không biết mình đã thức hay ngủ, hay chỉ ngủ một phần cơ thể, nhưng anh biết mình thật sự mệt mỏi. Anh bước vào nhà vệ sinh, cầm cốc nhựa để đánh răng, cái cốc tuột khỏi tay khi anh xả vòi nước. Nước văng xuống các ngón chân, lạnh và rát. Chả lẽ mình bị dị ứng với nước. Anh nhìn mình trong tấm gương treo trên bồn rửa, vài đốm mụn lùng lên da mặt, vài nếp nhăn dồn lại quanh khoé mắt, khoé miệng, những gốc chân râu đùn lên từng đốm đen lấm tấm dưới cằm. Mình đã ngủ hay thức. Thận hỏi và đi ra cửa.

Vợ Thận đã dậy từ lúc nào, váy áo còn tuềnh toàng nhưng đã nấu xong bữa sáng. Bữa sáng có bánh mì và trứng.

Thận nhìn hai đứa trẻ khó nhọc cắt từng miếng bánh mì ra để ăn, bảo: “Để bố cắt giúp”. Vợ anh chặn tay lại “Không được, không cắt được bánh mì thì đừng ăn” “Con nó cần ăn để lớn” “Chỉ biết ăn mà không biết làm thì sẽ thành một đàn lợn, em và anh không thể cắt bánh mì cho chúng mãi” “Chúng chưa có khả năng làm thì anh giúp” “Anh cứ giúp chúng sẽ không có khả năng làm”. Trong lúc tiếng nói chuyện của bố mẹ to dần lên thì đứa lớn đã ăn xong, chìa đĩa ra xin thêm miếng bánh nữa, Thận gắp phần của mình định bỏ vào đĩa cho con nhưng vợ anh ngăn lại “Mẹ đã tính đủ dinh dưỡng bữa sáng trong phần ăn của con rồi” “Nhưng con nó còn đang muốn ăn” “Không thể ăn theo ý thích được, như thế chúng sẽ béo phì hoặc bệnh tật” “Em toàn những ý nghĩ cực đoan” “Nếu cực đoan để con anh và con em sướng hơn đời anh và em thì em cứ cực đoan đấy”. Phẩm chất kiên định và dứt khoát của nàng ngày càng rõ rệt, nhất là từ khi nàng làm quan chức. Thận hít thở sâu, nuốt khan một chút nước bọt để nén tiếng thở dài nhìn đứa bé hì hụi xắt miếng bánh và đứa lớn vừa uống nước vừa liếm mép nhìn đĩa bánh của bố mẹ.

6. Thận lật lại hết các dữ liệu trong máy tính để lấy hứng thú làm tiếp. Một cô đồng nghiệp xông vào phòng, rổn rảng “Em pha cà phê nhá, lát anh chị em đến uống cho tỉnh”.

Thận khẽ gật đầu, nghe tiếng tay cô đồng nghiệp vơ váy cho gọn lại để đặt mông xuống, tiếng lách cách phin cốc pha cà phê, tiếng bật công tắc phích, tiếng nước sôi, tiếng nước chảy, tiếng nói cười xôn xao, tiếng giục giã, thậm chí tiếng mỉa mai chê trách mời gọi của các cô đồng nghiệp không còn nguyên bản khía vào tai anh. Mình chả có chuyện gì nói với họ, mà nói họ cũng chả hiểu được, kệ xác họ, mấy mụ đàn bà chắp vá. Nếu thượng đế biết những sáng tạo của ngài đã bị bọn người thô tục đập đi làm lại tanh bành ngài có vui không, nếu con nghĩ ra một thứ có thể giúp họ đẹp như ý muốn, cả thể xác và tinh thần, mà không cần bất cứ dao kéo nào can thiệp, không cần rơi một giọt máu, rách một mẩu da, để họ không oán trách thượng đế vì chưa chia đều sự xinh đẹp cho họ thì ngài có vui không. Hẳn là vui chứ, vậy ngài giúp con đi… (Hãy tập trung vào hơi thở, tập trung vào những thứ đang mở ra trước mắt, đừng để ý đến các âm thanh xung quanh). Tiếng nghệ sĩ ở đâu đó vọng đến nhắc Thận. Thận bấm chuột, chỉ còn một tí nữa thôi, một ít dữ liệu nữa là đủ để giải mã các tín hiệu, cố lên.

Anh mở kho thu thập dữ liệu trong máy tính, kết nối với các thiết bị thăm dò ở khắp nơi. Cửa sổ thiết bị phát ra từ phòng hai đứa trẻ, sóng nhiễu xèo xèo một hồi rồi bật lên, con gái anh cầm tà áo dài mới mua để chuẩn bị đi thi nữ sinh thanh lịch, buộc quanh cổ, nó còn chưa mặc quần dài, đứng dạng chân ra và hùng hồn nói: “Ai đang ăn cắp tự do của tôi, tại sao tôi thay quần áo cũng bị theo dõi, đi ị đi tè cũng bị theo dõi, từ hồi tôi bé tí đi học, lúc nào cũng bị theo dõi, cái camera chết tiệt, nó có quyền gì mà theo dõi các cô giáo của tôi, theo dõi trẻ con chúng tôi. Hay là không còn ai tin cô giáo, không còn ai tin trẻ con, không còn ai tin bố mẹ, không còn ai tin ngôi nhà, hay là mọi chỗ đã trở thành nhà tù, cái nhà tù không rào sắt, không gông cùm, cái nhà tù mang tên công nghệ, chúng tôi cần được là chính mình, được lớn như cha mẹ tôi từng lớn, được sáng tạo như cha mẹ tôi từng sáng tạo. Chúng tôi sinh ra lớn lên ở thời đại công nghệ, chúng tôi sẽ sử dụng nó như một công cụ sống, nhưng nhất định không trở thành nô lệ của nó… Chị sẽ nói như thế trong phần thi hùng biện, được không? Quá được, triệu like cho chị! Nhưng nhớ mặc quần vào và thả tà áo xuống”. Hai tai Thận ù đặc, mắt hoa lên. Anh kịp dí ngón tay vào phím tắt theo phản xạ tự nhiên để bảo vệ dữ liệu, gục xuống bàn. 

7. Thận tỉnh dậy, xem đồng hồ, còn nửa giờ nữa mới hết giờ làm việc. Nửa giờ, nhưng đã không còn ai ngoài cậu bảo vệ cơ quan. Thận xuống nhà xe, cái khẩu trang của anh rơi xuống đất, vài vết dấu giày đè lên. Anh đành ra đường với cái mặt không khẩu trang.

Không có gì che mặt anh khỏi mùi nồng nặc của xăng nhớt dư thừa trong các ống xả, mùi khét của bánh xe và nhựa đường chà lên nhau sau các cơn phanh. Phía trước có đèn đỏ. Dòng người nêm chật dần. Cô gái dừng xe sát cạnh Thận, bưng bịt kỹ mọi chi tiết cơ thể, ngoảnh mặt về phía Thận khi Thận nhìn cô và cả hai phát hiện ra sự đồng điệu khi lắng nghe mùi động cơ và khí thải. Họ không dừng lâu với khoảnh khắc vừa chạm đến vì dòng người đã chuyển động trở lại. Một cành phượng phủ đầy bụi trắng xoá trên cành lá, thả trước mặt Thận vô số lưỡi dài xanh lét. Có thể lưỡi thạch sùng cũng dài như thế khi bắt mồi. Có thể lũ nhện cũng giăng lưới dày như những con đường này. Có thể ta cũng là một con muỗi. Và anh nhận ra mình nhầm đường. Đường về nhà anh phải rẽ ở ngã ba phía trước, đi qua những cánh đồng lúa, cánh đồng hoa màu và các cửa hàng đan lồng chim, rổ rá thúng sọt. Ngôi nhà của anh, tổ ấm của anh ở ngôi làng ven sông, dưới tán một cây dã hương cổ thụ, nơi không khí trong lành và làng quê còn yên bình như thuở mới sinh sôi. Con đường anh đang đi dẫn vào trung tâm thành phố. Nơi đầy các thứ phù hoa đẹp đẽ và cuốn hút. Trong tình trạng giao thông hiện tại, anh khó có thể rẽ ngược trở lại để về nhà. Đành vậy. Thận chặc lưỡi. Đi thôi.

Ở ngã sáu bùng binh hình tam giác giữa trung tâm thành phố, Thận dừng chờ đèn đỏ và gặp lại cô gái bưng bịt kỹ mọi chi tiết cơ thể đang rẽ vào quán trà sữa, có một vụ ẩu đả của học sinh và họ gọi cho cô giáo. Tại sao chỉ có cô giáo. Đám phụ huynh đâu cả rồi. Thận nghĩ và lách qua đám đông đang chờ đèn đỏ, rẽ vào quán. Một cháu đứng ở cửa cúi đầu nói: “Các bạn ấy nói sẽ biểu tình đòi nhà trường bỏ camera trong lớp học và cửa ngoài khu nhà vệ sinh, em đã can ngăn nhưng không được, nhóm em còn bị các bạn ấy đánh”. Cô giáo vỗ vỗ lên vai cháu học sinh rồi bước vào quán. Thận sực nhớ đến đoạn clip trong phòng hai đứa con. Anh đã hoàn toàn quên nó sau cơn ngủ gục trên bàn. Anh rú ga xe máy, vút xuống đường, len lách giữa dòng người đặc ngẫn. Lao đi. 

Trước mặt anh, trên đỉnh cột sóng truyền hình tỉnh lấp lánh ánh đèn, ánh đèn lênh đênh giữa trời đêm thăm thẳm. Xen giữa những khe hở của các chảo thu phát tín hiệu, anh thấy cậu học sinh non tơ tên Thận đi qua các bước sóng, hoà lẫn trong âm thanh mê hoặc của người thuyết minh, chui vào rồi đi lại đứng ngồi chễm trệ trên vô tuyến trong tất cả các gia đình. Bố mẹ anh, các thầy cô giáo của anh, những người yêu quý anh, làng xóm họ mạc quê hương anh ai ai cũng hồi hộp, chăm chú theo dõi từng chuyển động của anh trên màn hình, lắng nghe từng âm thanh phát ra trên loa máy. Loa máy rè, anh nghe thấy tiếng hét của vợ trước màn hình máy tính có cảnh cô đi vệ sinh, tiếng kêu đanh thép của con gái trong căn phòng của nó. Con gái anh đây rồi, nó đang đứng trước toàn trường thi hùng biện, giọng nó đanh thép và quyết liệt, giống hệt anh hồi bằng tuổi nó, giống hệt mẹ nó bây giờ. Liệu nó có biết những hình ảnh riêng tư của nó trong ngôi nhà, trong tổ ấm an toàn nhất của nó là do bố nó khai thác không, bố nó có đáng được sử dụng tất cả mọi riêng tư ấy không... Áo nó trắng quá, những vạt trắng bay lấp loá trước mắt Thận, lẫn trong đốm sáng lập loè của vô số loại đèn từ mặt đất đến bầu trời. Thận đuổi theo những đốm sáng, chen vào chúng, hoà vào chúng, bay vút lên tầng không cùng chúng.

(Đêm hôm ấy, cột thu phát sóng truyền hình tỉnh gặp sự cố, tín hiệu truyền hình bị mất hàng chục phút do nhà đài phải tắt các thiết bị điện, gỡ một thi thể đã khô đét xuống).

                                                            V.T.L

(Nguồn: TC VNNB số 318 - 04/2026)

Bài viết khác