Thứ sáu, 19/07/2024

Nhà thơ, NSNA Bình Nguyên

Thứ ba, 15/06/2021

Nhà thơ BÌNH NGUYÊN

Tên thật là Nguyễn Đăng Hào

Sinh ngày 25/01/1959.

Quê: Xã Ninh Phúc, Thành phố Ninh Bình, tỉnh Ninh Bình

Nơi ở hiện nay: Ngõ 102, Đường Trương Hán Siêu, phường Phúc Thành. TPNB

Hiện nay là:

- Ủy viên đoàn Chủ tịch Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam

- Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Ninh Bình từ năm 2004 đến nay.

- Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2006

- Hội viên Hội Nghệ sỹ Nhiếp ảnh Việt Nam năm 2009

Điện thoại: 0913 511 731

Gmail: nthobinhnguyen@gmail.com

 

CÁC TÁC PHẨM TIÊU BIỂU ĐÃ CÔNG BỐ

 

Về Thơ:

1. Hoa Thảo Mộc. Tập thơ NXB Hội Nhà văn năm 2001

2. Trăng đợi. Tập thơ NXB Văn học năm 2004

3. Đi vè nơi không chữ: Tập thơ NXB Văn học năm 2006

4. Lang thang trên giấy. Tập thơ NXB Văn học năm 2009

5. Những ngọn gió đồng. Tập thơ NXB Hội Nhà văn năm 2015

6. Trăng hẹn một lần thu. Tập thơ NXB Văn học năm 2018.

 

Về Nhiếp ảnh:

Nhiều tác phẩm đã được giải thưởng triển lãm Khu vực, Quốc gia và Quốc tế.

 

CÁC GIẢI THƯỞNG  ĐÃ ĐẠT ĐƯỢC:

 

Về Thơ:

1. Giải thưởng 5 năm VHNT Trương Hán Siêu về thơ loại A lần III (2006)

2. Giải thưởng 5 năm VHNT Trương Hán Siêu về thơ loại A lần IV (2011)

3. Giải thưởng 5 năm VHNT Trương Hán Siêu về thơ loại A lần V (2016)

4. Giải thưởng loại A cuộc thi thơ Lục bát Báo Văn nghệ,  Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức năm (2002 - 2003)

5. Giải thưởng Chính thức cuộc thi thơ Bác Hồ của chúng ta, Báo Văn nghệ, Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức năm (2003 - 2004)

6. Giải thưởng loại C, tập thơ Trăng đợi, Liêp hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam trao năm 2004

7. Giải thưởng loại C, tập thơ Đi về nơi không chữ, Liêp hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam trao năm 2006

8. Giải thưởng loại C cuộc thi thơ Lục bát “Ngàn năm thương nhớ” năm 2010, do Báo Văn nghệ của Hội Nhà văn phối hợp cùng 5 cơ quan báo chí tổ chức.

9. Giải thưởng loại C cuộc thi thơ Báo Người Hà Nội “Nhịp sống trong thơ” tổ chức năm 2013.

10. Giải thưởng loại C cuộc thi thơ sáng tác về Nông nghiệp, Nông thôn mới (2010 - 2015) do Hội Nhà văn phối hợp với Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thông tổ chức năm 2016.

 

Về Nhiếp ảnh:

Nhiều giải thưởng Vàng, Bạc, Đồng, Khuyến khích Khu vực, Quốc gia và Quốc tế.

 

MỘT SỐ TÁC PHẨM THƠ TỰ CHỌN:

 

Gửi nàng vọng phu

 

Tiễn chồng đi thủa trăng non

Rồi nàng lên núi bồng con đợi chồng

Chốc mà đã một mùa đông

Một mùa đông nữa lại trong mịt mờ

 

Sắc xuân phai hết bao giờ

Buồn, trông chớp lửa bên bờ chia ly

Nàng ơi gió bấc, về đi

Bồng con đứng ngóng làm gì, xót xa

 

Bao người ngã xuống hôm qua

Trong bao người ấy có ta đấy nàng

Lật lên trận mạc phũ phàng

Hỏi bao kẻ nhặt bạc vàng trong tay

 

Những người lính trận phơi thây

Ngổn ngang xương trắng chất đầy khói sương

Nàng về hỏi bậc đế vương 

Bao nhiêu toan tính trên xương máu người...

 

Gió mây thổi bạc cuộc đời

Nghìn năm nước mắt bên trời vọng phu.

                                              27.7.2016

 

 

Gửi em từ Khau Vai

 

Không có con đường đi thẳng đến tình yêu

Nên người yêu nhau hẹn nhau vòng đá núi

Những ngọn núi vút lên như tiếng gọi

Tự bao giờ chum chúm nụ Khau Vai

 

Chìm trong mây rồi lại nổi trong mây

Người ta đến Khau Vai như đi trên thiên đường em ạ

Có được một ngày ấm nồng trong buốt giá

Bao nhiêu cuộc tình đã nhỏ máu xuống mùa đông

 

Anh đã gặp những ngọn đuốc tìm nhau trong đêm

Chập chờn từ mọi lối

Những khuôn mặt như hoa vách núi

Tỏa hương vào Khau Vai

 

Anh đã gặp những gập ghềnh ngắn lại

Chợ tan rồi rũ rượi gió mây bay

Chợ tan rồi anh lại đi tìm những dấu chân lạc nhau trong chờ đợi

Để một ngày em trở lại Khau Vai...

 

                        Chợ tình Khau Vai 26.3.2012

 

 

Khúc hát sông Đáy

 

Ngày gió giật từng cơn như muốn thổi sông đi

Như muốn dìm mẹ trong nước mắt

Tôi sinh ra

Sau cái lần mẹ vấp vào mỏm đất

 

Bế tôi quay lưng phía gió mùa

Tóc bết bùn ròng ròng ngấn nước

Mẹ bước về cánh đồng sau vụ gặt

Và đêm ấy rơm thơm hơn mọi giấc mơ...

 

Sông Đáy ơi 

Trở về nơi tôi sinh ra

Mỏm đất ấy không còn 

Nhưng còn đấy cái lần mẹ vấp...

 

Sông Đáy ơi

Máu của tổ tiên nằm kết ngọc đáy sông

Đêm đêm mẹ ra sông nhặt về những gì không thể mất

 

Sông Đáy ơi

Hoa gạo tháng ba thường nhắc chuyện mùa màng

Rưng rưng đỏ xuống chiều không khói bếp

Sông Đáy hằn lên bao nhiêu nếp nhăn

Khi cái rét tràn về thổi rách tuổi thơ tôi

Rơm rớm máu từng đêm trong mắt mẹ

 

Sông Đáy ơi

Cái mỏm đất đã tan duỗi dài theo sông chảy

Rồi đùn lên thành đất của làng quê

 

Sông Đáy ơi

Cứ chảy lặng đến hao gầy

Rồi êm đềm

Qua từng vết tím bầm qua từng khúc sông đau. 

 

                                                                   8.2012

 

 

Nhớ làng 

 

Giấc đêm nào ta cũng gặp cha đi ra cánh đồng vào mùa lên mật

Gặp những bông lúa ngả vào vai mẹ đêm về còn thơm đầy tóc

Gặp rạ rơm bọc giấc ngủ chị dâu khi trở mùa gió bấc…

 

Những vệt chân em ta còn thơm tuổi thơ có ai nhặt cất vào ký ức

Tháng giêng, ông nội còn khăn xếp áo the 

Bà còn đốt lửa đồng kể chuyện ngày xưa cho lũ trẻ chăn trâu

                                                                                   ngoài bãi nổi

Dọc bờ sương ai quang gánh đi về…

 

Ngày đục lòng đi qua sông quê

Lại tự lắng mà trong như giếng làng sau mưa cuối hạ

Hoa sen làng thơm vào cuống sen ngày mùa sen tàn tạ

Ai còn ngồi khóc hoa sen ?

 

Cứ từng mùa xa xứ tuổi bỏ quên

Tóc ta rụng dọc bước chân đến cuối ngày cạn sức

Bờ cỏ làng hoa vẫn đầy ký ức

Cỏ làng ơi cỏ làng ơi cỏ biết vì nhau mà nở trái mùa.

 

                                                                             3/2010

 

Những ngọn gió đồng

 

Rời phố phường tôi gặp ngọn gió quê

Gió thổi một thổi đôi thổi như dắt tôi đi giữa những bầy gió chạy

Tôi đông cứng gió thổi tôi mềm lại

Để như sông dào dạt phía ruộng đồng

 

Tôi trở về gặp buổi chiều mẹ vục bóng vào sông

Gió thổi áo nâu mềm lại ngày muối mặn

Thổi buốt tháng năm thổi tràn ký ức

Thổi mát những đau buồn còn nằm khuất đâu đây

 

Những vạt cỏ vơi hương gió thổi lại đầy

Ôi mùi hương của cỏ gầy tinh khiết

Đời đất cát lên hương từ đất cát

Nên mới thơm chân thật đến ngọt ngào

 

Gió chẳng bao giờ thổi tới trăng sao

Nhưng gió biết thổi cho nhau biết tự mình mở lối

Ôi những ngọn gió quê muốn gim tôi vào đồng nội

Tôi bước ngược cánh đồng gió lại thổi ngược tôi.

                                                                          8.2012

 

Sợi tóc

 

Trao cho em sợi tóc này

Sợi năm tháng rụng từ ngày em xa

Lần này em ghé thăm ta

Cầm đi em sợi tóc qua mặn nồng

 

Trăm năm kết mối tơ lòng

Đôi tay vun vén gieo trồng còn đâu

Sợi này thề trước thốt sau

Rồi ra chôn chặt vùi sâu bên trời

 

Sợi này nước mắt em rơi

Thành hương sắc của một thời đã lâu

Chẳng ai rút ván qua cầu

Mà đen bạc cứ nhuốm mầu gió mưa

 

Cũ càng sợi tóc ngày xưa

Cầm đi... như thể em chưa nặng lòng

Tiễn em trở lại bờ sông

Tôi về bỗng nổi bão giông đường đời. 

                                                  2018

 

Tiễn em lên máy bay

 

Máy bay đưa em lên cao

Thế là ta bé tèo teo dưới này

Bàn tay vừa nắm bàn tay

Rồi ra mù mịt đám mây bầu trời

 

Em làm một cuộc dong chơi

Mà xem thiên hạ nói lời vàng son

Bây giờ ta bé con con

Em lên chút nữa không còn thấy ta

 

Rồi ta về với mẹ già

Với ao rau muống ruộng nhà mưa chan

Với bờ hoa lý hoa lan

Với hàng dương xỉ buồn tan vào chiều

 

Ta về ngõ nắng như rêu

Rêu như áo mẹ bạc nhiều năm phơi

Em đi một chuyến lên trời 

Biết đâu rồi lại một đời cách ta.

                                                        7/2008

 

 

Thăm bố ngày mưa

 

Lối cỏ mờ chân bước

Con về đây bố ơi

Bố nằm ngoài bãi vắng

Nơi gập ghềnh mây trôi

 

Bố đi xa mười năm

Tóc con giờ đã bạc

Cây cỏ nơi bố nằm 

Mười năm không đổi khác

 

Mười năm cỏ nở hoa

Run run trong gió bấc

Thương bố tàn bông này

Lại thắp lên bông khác

 

Mưa dột từ năm trước

Mưa dột về năm sau

Bố nằm nơi đầu gió

Cỏ có che nổi đâu

 

Con về quỳ xuống cỏ

Vập tiếng vào mưa rơi

Mưa cũng thành tiếng nấc 

Thắp trong chiều bố ơi…

 

Rồi con lại xa quê

Lang thang ngoài sương gió

Bố nằm đấy một mình

Dõi con từng lối nhỏ

 

Mưa lạnh vào đời con

Đừng lạnh về nấm cỏ

Ôi nấm cỏ quê hương

Bố tôi nằm ở đó. 

                         (Viết ngày thanh minh)

 

 

Trở về sau chiến tranh

 

Con về sau cuộc chiến tranh

Gặp bao trang lứa đã thành đại gia

Run run mừng tủi mẹ già

Đón con nước mắt như là tiễn con

 

Xa nhà xuống bể lên non

Bước chân lối thẳm dốc mòn con qua

Tuổi xuân bỏ lại rừng già

Hay đâu bóng mẹ trăng tà hôm mai

 

Con về đã cạn đời trai

Đứng thương cánh liếp then cài gió mưa

Khói từ bếp trấu mùn cưa

Lại thơm như tự ngày xưa mỗi chiều

 

Con về cà pháo canh riêu

Bát cơm mẹ nén bao điều đớn đau

Tóc con nay đã ngả mầu 

Tìm đâu thấy sợi trên đầu mẹ xanh

 

Gió mùa thổi buốt mái gianh

Thổi qua đời mẹ mà thành đời con

Tấm thân còi cọt con còn

Xin vun tuổi mẹ cho tròn trăm năm.   

 

                                                2016

 

 

Với Cao nguyên đá 

 

Bao nhiêu đá trẻ đá già

Không cao được đội nhau mà cao lên

Kề lớp dưới với lớp trên

Nối sau với trước mà nên rộng dài

 

Đá không cửa đóng then cài

Cứ lên với đá dẫu ngoài chân mây

Sinh ra đã biết gọi bầy

Đã thành chòm xóm đan dày bên nhau

 

Qua nghìn vật vã cơn đau

Mới thành núi mới thành câu chuyện tình

Đá xanh như hiến dâng mình

Mầu xanh ôm lấy bóng hình nước non

 

Bao nhiêu đá mẹ bồng con

Bấy nhiêu dáng núi chon von vọng lời

Mỗi lần nước mắt đá rơi

Lại thành nguồn sống xanh tươi chập trùng

 

Một mai ai với ta cùng

Gửi thân đá bọc giữa vùng Cao nguyên.

                                                         1.2014

 

MỘT SỐ TÁC PHẨM NHIẾP ẢNH TỰ CHỌN:

 

Bến thuyền Vân Long 

Mùa cò ở Vân Long 

Thanh bình

Chiều Vân Long 

Tam Cốc mùa lúa

Một góc Tràng An 

Chiều thanh bình 

Bậc thang Mù Cang Chải

Gánh mùa về bản 

Nhớ rừng

VNNB

 

 

 

 

 

                                                                                

 

Bài viết khác