Thứ sáu, 19/07/2024

Giới thiệu chùm thơ của nhà giáo Đặng Diệu Thoa

Thứ tư, 19/04/2023

Với biển

Chào phố nhé ta về bên biển

Thủ thỉ sóng nghe những chua chát mặn mòi

Gom nghiệt ngã mơ một lần hóa giải

Món nợ lòng trả mãi chẳng về khơi

 

Biển cứ hát như chưa từng biết khóc

Cứ mênh mông chực thoát khỏi bến bờ

Triều vật vã đau nguồn cơn dồn ứ

Sớm mai này lại trong trẻo nguyên sơ

 

Xin đi hết cả quãng triều hấp hối

Để thương hơn bờ cát phút oặn mình

Quăng quật ấy nép mình đâu gót nhỏ

Sóng oan hoài nông nổi trót... rung rinh

 

Sóng dồn nhớ căng đẩy lên ngực cát

Biết vịn vào đâu biển chưa hết chòng chành

Thôi, độc mộc áp mái chèo tin cậy

Đợi buồm lòng ra khỏi những khúc quanh!

 

Thì thầm với quê

Em nấn ná muốn đôi lời với nhớ

Mai lênh đênh khăn gói bến thị thành

Bao năm phố, khoác mảnh hồn khách trọ

Giấc mơ nào cũng thoang thoảng hương chanh

 

Ngày trở lại bến trăng mùa trinh nữ

Dấu yêu xưa đằm thiếp bỗng mưng chồi

Sau cánh cửa tháng năm từ xuống tóc

Chỉ tình này cho nhớ mãi nguyên khôi

 

Ai biết được đến khi nào trăng cũ

Cứ mọc lên rồi lặn xuống bên trời

Ai biết được trái tim dành cho nhớ

Đến bao giờ thôi mặn nước biển ơi?

 

Bắp ngô nướng bếp than em mười tám

Cứ râm ran theo dọc bước xa nhà

Mỗi hương bưởi ngấm sâu từng sợi tóc

Vấn lên lòng neo chặt giấc mơ qua

 

Em với nhớ lỡ thương nhau từ ấy

Ngỡ cặp đôi kiếp trước đã hẹn hò

Bỗng trận lốc cuốn theo em về phố

Trách ông Trời bà nguyệt chẳng xe cho.

(Nguồn: TC VNNB 279-4/2023)

 

Bài viết khác